Em đứng nép bên cửa sổ rụt rè không dám vào. Que khe cửa, em thấy mẹ mình đang ngồi vá áo, nét mặt thoáng buồn. Thỉnh thoảng mẹ lại nhìn ra ngoài xem em đã về chưa. Chợt em thấy trên khuôn mặt gầy gò của mẹ nhòa nước mắt. Mẹ đã khóc, khóc vì quá thương em hay vì lo lắng?
Không! Điều đó chỉ là một lí do nhỏ mà thôi: Mẹ khóc vì con mình không biết vâng lời cha mẹ. Em cảm thấy mình đã làm một điều gì sai trái. Mẹ có ghét bỏ gì mình đâu, mẹ mắng lạ để giáo dục, giúp đỡ mình nên người, cũng như câu tục ngữ: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Xung quanh em chỉ là màn đêm mù mịt, tiếng côn trùng nỉ non như lời trách móc, giận hờn.
Em đẩy nhẹ cửa bước vào. Mẹ lúng túng lau những giọt nước mắt và nhỏ nhẹ nói: “Con đi chơi sao về khuya thế!”. Biết mẹ cố tình giấu những giọt nước mắt xót xa, nên em vội nói: “Mẹ đừng buồn về con nữa! Con đã biết lỗi rồi. Con xin mẹ thứ lỗi cho con… cho đứa con hư hỏng này”. Nói xong, em òa khóc. Mẹ âu yếm ôm em vào lòng và tha lỗi cho em.
Mẹ như mái nhà che chở, nuôi nấng em lớn khôn. Người mẹ nào cứng muốn con mình tốt, giỏi, nên phải răn dạy khi con làm điều sai trái. Em sẽ cố gắng là một đứa con ngoan, trò giỏi, để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô.
Mọi người đều đã làm điều gì đó tốt đẹp trong cuộc sống. Điều đó có thể khiến chúng ta vui vẻ, hạnh phúc. Bản thân tôi đã làm nhiều việc tốt. Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó. Chủ nhật. Hồi đó, tôi và hàng xóm rủ nhau sang chơi. Bóng đá. Chúng tôi đã nói chuyện vui vẻ và hào hứng về trận đấu sắp tới khi chúng tôi rời đi. Cả nhóm mong đội chiến thắng. Có một đội bóng rất mạnh ở Làng Đông. Toàn đội rất quyết tâm. Nhưng khi cả nhóm đến gần sân bóng, tôi chợt nhìn sang bên kia đường để thấy một bà già đang đọc một chiếc cặp rất nặng. Bất ngờ, một nhóm thanh niên khoảng 4-5 người đi qua va chạm với bà cụ khiến bà bất động. làm rơi túi của bạn.Chiếc túi rơi xuống sàn, và những quả cam trong túi lăn lộn. Có lẽ bà lão vừa đi chợ về. Các bạn trẻ khác thấy vậy nhưng vẫn chưa quay lại xin lỗi và thu dọn đồ đạc giúp ông cụ. Bà. Bạn vừa quay lại. Họ lại nhìn, mỉm cười rồi nhanh chóng bước đi. Những người đi đường không dừng xe giúp bà cụ. Tôi thấy vậy và chạy đến giúp cô nhặt những quả cam còn rơi. , và tôi cẩn thận cất nó vào xe. Cái túi và đưa lại cho bà lão. Bà lão cười nói: Cám ơn nhiều! Em đúng là một cô gái tốt! Tôi hỏi nhanh bà già:Không có gì đâu ... Bà ơi, bà muốn tôi đưa bà đi đâu? Bà lão đáp: Nhà ông ở bên đường, ngay sát sân bóng. Tôi đang nói chuyện với bà lão thì thấy một nhóm bạn của bà. Tôi chạy lại. Khi cả nhóm nghe bà cụ trả lời, họ đồng thanh đáp lại. Đó là tất cả? Ở đâu?Tôi thay mặt cả nhóm nói với anh ấy về cuộc thi sắp tới. Cô ấy nói những đứa trẻ tốt bụng như chúng tôi chắc chắn sẽ giành chiến thắng. Chúng tôi luôn tin tưởng hơn vào kết quả cuối cùng của đội. Sau khi đưa về nhà, cả nhóm nhanh chóng ra sân đá bóng. May mắn thay, vẫn còn thời gian để chuẩn bị trước trận đấu. Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng. Cuối cùng, chúng ta đã giành chiến thắng với tỷ số 2. 1. Tôi được ghi nhận với mục tiêu tạo nên chiến thắng. "Sống đời cần có trái tim ..." Đó là những lời của bài hát "Để gió cuốn đi". Các văn bản truyền đạt ý nghĩa của trái tim hiểu biết. Tham gia vào cuộc sống.Khi chúng ta làm việc thiện, chúng ta sẽ nhận được nhiều điều giá trị.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK