Chắc hẳn trong số chúng ta không ai còn lạ gì Hachiko - chú chó đã trở thành biểu tượng của những chú chó khác, linh vật của Nhật Bản đại diện cho sự nhớ thương và trung thành của loài động vật này đối với con người - những người bạn thân nhất của chúng. Nhân dịp năm mới - năm của Chó, có lẽ ai trong số chúng ta cũng sẽ muốn một lần đọc lại câu chuyện về chú chó này.
Hachiko - chú khuyển chí tình đã đi vào lịch sử Nhật Bản.
Khi mới ra đời vào tháng 11/1923, chú chó thuộc giống Akita thuần Nhật cổ này có tên là Hachi. Hachi được đóng vào thùng gỗ và gửi tàu hỏa về miền Nam cho ông chủ mới - giáo sư Hidesaburo Ueno, giảng dạy tại trường Đại học Tokyo danh tiếng.Vì nhiều lý do mà giáo sư Ueno chọn cuộc sống độc thân, ông dành hầu hết thời gian rảnh rỗi của mình để dạy dỗ và chuyện trò với chú chó Akita Hachi.
Chó là loài vật phản ảnh rõ ràng nhất sự chăm sóc của chủ nhân. Được giáo sư Ueno nuôi dưỡng cẩn thận, Hachi nhanh chóng lớn bổng, phổng phao và có phần to béo hơn hẳn so với những chú chó Akita khác. Đôi bạn một già, một chó này thường xuyên sánh bước tản bộ cùng nhau trên con đường ra ga tàu Shibuya ở gần nhà; chú chó Hachi thậm chí còn chờ đợi cho chủ nhân lên tàu rồi moi về; và cứ 3 giờ chiều hàng ngày, khi tàu cập bến, Hachi không ngoan đã đứng sẵn ở đó để đón chủ nhân, dù cho nắng mưa trưa hè hay tuyết rơi ngập sân.
Đều đặn, việc đón chủ đã trở thành nếp sinh hoạt không thể thiếu của Hachi nhỏ bé.
Những ngày vui vẻ cứ thế kéo dài cho tới một ngày nọ, chính xác là ngày 21/5/1925 định mệnh. Tai họa ập đến khi giáo sư Ueno bất ngờ đột quỵ do xuất huyết não khi ngay trên giảng đường. Thế nhưng Hachi nào có biết điều đó? Chú chó vẫn vui vẻ chạy ra ga đón chủ, đợi mãi, đợi mãi mà chủ không về. Ngày lại ngày, Hachi vẫn giữ nguyên thói quen chờ đón ông chủ của mình, và cứ thế, không quản nắng mưa, Hachi không vắng mặt một ngày nào trên sân ga Shibuya để chờ đón ông Ueno trong suốt 9 năm, 9 tháng và 15 ngày.
Trong suốt gần 10 năm tiếp theo của cuộc đời mình, Hachiko vẫn không từ bỏ thói quen ngóng chờ chủ nhân ở sân ga Shibuya.
Năm 1932, sau khi Hachi đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về câu chuyện cảm động này và gửi đăng trên trang nhất tờ Tokyo Asahi. Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Tên của Hachi được đổi thành Hachiko - có nghĩa trìu mến và âu yếm; cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới "chukhen" – chú chó nhỏ trung thành. Thậm chí, hoàng hậu Nhật Bản cũng đã dành tặng những lời khen cho Hachi; đồng thời những nhân viên nhà ga cũng dọn sẵn cho Hachi một ổ lót lông trong phòng trực để chú chó tá túc qua những ngày mưa nắng.
Câu chuyện về Hachiko có một sức lan tỏa mạnh mẽ, tới mức nhiều người dân Tokyo đã mặc nhiên coi việc chăm sóc chú chó nhỏ này trở thành một phần trách nhiệm của mình.
Thời gian dần trôi qua, nhiều ngày, nhiều tháng rồi nhiều năm, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935, gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko - lúc đó đã 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm. Người ta còn đồn rằng, đây là con phố trước đây Hachiko chưa từng qua, nhưng xác của chú lại tình cờ chỉ về hướng mộ giáo sư Ueno. Qua đời khi đã 12 năm tuổi, khoảng thời gian chờ đợi trong suốt 1 thập kỷ đã chiếm trọn cuộc đời Hachiko.
Vào ngày cuối đời, Hachiko vẫn thương tiếc ông chủ tới khôn cùng. Thế nhưng khi ra đi, Hachiko không hề cô đơn, khi gần như cả nước Nhật dõi theo bước chân liên thiên đàng của chú.
Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người ta đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người dân đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.
Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, Hachiko lại một lần nữa được tạc một bức tượng mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.
Bức tượng đồng đúc hình của Hachiko trước cửa ga Shibuya vẫn còn ở nguyên đó cho tới tận ngày nay.
Đó là câu chuyện của rất nhiều năm về trước, vậy mà giờ đây, hình ảnh chú chó trung thành tại quận Nagano, Nhật Bản lại làm dấy lên biết bao xúc cảm trong lòng người dân Nhật Bản. Báo chí liên tục đăng tải nhiều tác phẩm thơ ca nhạc họa về chú chó trung thành Hachiko. Các cửa hiệu gần ga cũng nhanh nhạy cho ra nhiều mặt hàng mới như tem thư Hachiko, búp bê Hachiko... Các giáo viên coi Hachiko như tấm gương sáng về lòng trung thành cho học trò noi theo, các nghệ sĩ nổi tiếng cũng bắt đầu tán dương chú. Cả nước dấy lên phong trào phát triển giống chó Akita, những mong gia đình mình sẽ nuôi được một chú chó trung thành như vậy.
Người ta thường nói chờ đợi là hạnh phúc, nhưng chỉ cần có đủ yêu thương thì mới có thể chờ đợi mà không giận hờn, oán trách. Người ta có thể đợi nhau qua giông tố cuộc đời, qua những thăng trầm của cuộc đời. Hãy sống đến tận cùng để nhận được yêu thương chân thành. Nhưng những gì về động vật? Chúng có thể đợi chủ nhân của chúng bao lâu? Tôi tình cờ nhận được cuốn sách Hachiko - Con chó chờ từ một người bạn vào một ngày mới Hà Nội chớm thu khi những con phố ngập tràn hương hoa sữa. Vì tuổi đã cao, ông ngồi nép mình bên những cây xà cừ già, lật giở những trang sách đầu tiên và bất ngờ phát hiện ra Hachiko là một chú chó Akita được sinh ra tại một trang trại gần Odate, cách Tokyo gần ba trăm dặm. , Nhật Bản. Một tháng tuổi, họ đưa anh đến một ngôi nhà. Nhà của Giáo sư Eisaburo Ueno ở tỉnh Shibuya khi ông đặt hàng cho sinh nhật con gái mình. Nhưng ngay từ lần gặp đầu tiên, vị giáo sư đáng kính đã rất ấn tượng về cậu nên đã đặt cho cậu cái tên đầy ý nghĩa là Hachiko. MUA SÁCH TRÊN TIKI "Nhân vật" đặc biệt này đã thay đổi gần như hoàn toàn cuộc sống máy móc bình thường của Giáo sư Ueno.“Khi giáo sư nông nghiệp tại Đại học Todai thức dậy, Hachiko đang quỳ gối trong bếp và xem ông ấy pha trà. Sau đó đến lượt cậu, cậu chủ lấy bữa sáng của cậu bỏ vào một cái tô lớn màu đỏ, bảy giờ rưỡi con chó theo cậu đến ga Shibuya, khi người thầy khuất dạng trong đám đông, cậu trở về nhà và đợi đến một giờ rưỡi. trên người anh ta như thể anh ta có một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trên mặt. Cái đầu. Và với cả hai tay ôm tai, ông bắt đầu cào cửa để bà Yaeko có thể mở nó ra và phóng nó như tên lửa đến nhà ga từ nửa phía trước cho đến khi giáo sư qua đời vào năm 1925. Một cơn đột quỵ đã khiến giáo sư Ueno qua đời khi đang giảng dạy. tại Đại học Tokyo. Cái chết của giáo sư Ueno có lẽ khiến nhiều người thất vọng và tiếc nuối. Nhưng điều gì đã xảy ra hoặc sau này cái chết của vị giáo sư già đáng kính tạm thời bị lãng quên. Khi nhà sư còn sống, Hachiko đã kịp thời dừng lại ở nhà ga để đợi ông xuống tàu.Dù đã bao ngày trôi qua, dù có bao nhiêu chuyến tàu đến, Hachiko vẫn không nguôi ngoai, anh vẫn đứng chờ và đợi. Ngay sau đó mọi người xung quanh nhận thấy sự chờ đợi. Hachiko đang tuyệt vọng chờ đợi người chủ đã khuất của mình. Một trong số họ, người làm vườn cũ của giáo viên, người quản lý nhà ga và những người dân địa phương đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc Hachiko. Anh ấy đang đợi giáo sư Eisaburo Ueno. Ở trang cuối cùng của cuốn sách, chắc hẳn nhiều người cũng như tôi đang tự hỏi: Do đâu mà một chú chó lại có được nhiều lòng trung thành, sự kiên nhẫn và bền bỉ đến vậy? Có lẽ câu trả lời nằm ở tình yêu mà giáo sư Hachiko đã thể hiện trong suốt cuộc đời của mình, và loài vật thông minh này hiểu mình phải làm gì để trả ơn. hy đã thể hiện lòng trung thành với chủ nhân của mình. Giáo sư Ueno qua đời và cuộc đời của Hachiko cũng đến hồi kết. Đó là một cái kết mà nhiều độc giả ước không bao giờ xảy ra.Tuy nhiên, dù có chuyện gì xảy ra thì con người hay động vật cũng không thể lách quy luật tự nhiên của tạo hóa. Và cuối cùng thứ duy nhất đọng lại trong tiềm thức của con vật tội nghiệp vẫn là bức tranh ”. Trên bãi cát vàng của một bãi biển dài
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK