“Vì con là con ba, con của ba rất ngoan
Vì con là con mẹ, con của mẹ rất hiền…”
Tôi thuộc bài hát này từ hồi đi học mẫu giáo. Nhưng tôi chưa hẳn là đứa con ngoan hiền của mẹ. Bởi cái tính hiếu động, nghịch ngợm của mình mà nhiều lúc tôi đã khiến mẹ buồn. Có một lần, mặc dù đã hơn một năm trôi qua, song mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn hình dung thật rõ hình ảnh mẹ lúc ấy.
Lần đó tôi được điểm 4 môn toán. Hình như cô giáo đã trao đổi với mẹ. Bởi đến trưa, vừa đi học về, tôi đã thấy mẹ đợi sẵn ở nhà với nét mặt vừa buồn vừa giận. Biết có chuyện, tôi len lén ôm cặp sách định lẻn lên gác, nhưng mẹ đã gọi lại. Tôi sợ hãi nghĩ thế nào mẹ cũng quát mắng và đánh cho một trận. Nhưng không, mẹ không đánh cũng chẳng nói to, chỉ nhẹ nhàng hỏi chuyện học của tôi ở lớp. Tôi thở phào đoán mẹ chưa biết chuyện nên yên tâm nói dối một cách trơn tru. Khi mẹ hỏi về bài kiểm tra toán, tôi nói: “Mẹ hỏi làm gì? Con làm được tất. Với lại cô giáo chưa trả bài mẹ ạ!” (Nói dối vậy thôi, chứ thật ra điểm 4 toán to tướng đang nằm chềnh ềnh trong cặp sách tôi rồi). Đang cầm chiếc cặp của tôi trên tay, mẹ sững lại. Trong đôi mắt mẹ thoáng một chút ngỡ ngàng, một chút bực bội, một chút thất vọng và cả đau đớn nữa. Cái cặp rơi xuống, xổ tung ra. Bài kiểm tra toán rơi ra ngoài nằm phơi giữa sàn nhà. Tôi thuỗn mặt, không còn chối cãi vào đâu được. Mặt mẹ sầm lại, mẹ nhìn tôi nghiêm khắc như muốn nói: “Lâm! Con hư quá, đã học kém mà lại còn nói dối ư?”… Rồi mẹ buồn bã, thẫn thờ đi vào bếp.
Buổi trưa hôm ấy trôi qua thật nặng nề. Bố tôi ở lại cơ quan còn anh trai thì đi công tác, chỉ còn tôi và mẹ trong căn nhà rộng thênh thang. Mẹ lặng lẽ chuẩn bị bữa trưa một mình, không cần tôi giúp như mọi ngày. Rón rén đứng ở cửa bếp nhìn vào, tôi thấy rõ nỗi buồn phiền hiện trên gương mặt mẹ. Đôi tay mẹ làm nhưng ánh mắt nhìn buồn bã xa xăm. Thường ngày mẹ rất hay cười và nói chuyện với tôi tôi, thế mà hôm nay mẹ chẳng nói cười gì cả. Hình như mẹ đang lén tiếng thở dài. Trên khuôn mặt hiền từ của mẹ đã có nhiều nếp nhăn nơi khóe mắt. Mấy sợi gân xanh nổi trên vầng trán rộng, đôi môi mẹ không còn tươi thắm như trước… Có phải vì tôi mà mẹ già trước tuổi hay không?
Tuy rất buồn, nhưng mẹ vẫn quan tâm chăm sóc tôi chu đáo. Mẹ giục tôi ăn cơm, nhắc tôi ngủ trưa để có sức học chiều. Mẹ càng quan tâm, tôi càng xót xa ân hận. Còn mẹ, chưa kịp nghỉ ngơi đã lại vội vã đến trường làm việc. Ánh nắng vàng vẫn nhảy nhót ngoài sân nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào. Ánh mắt thất vọng, giọng nói buồn rầu của mẹ cứ ám ảnh mãi tâm trí tôi. Tôi biết, mẹ buồn vì sự sa sút trong học tập của tôi thì ít mà mẹ đau đớn vì thái độ ngang ngạnh nói dối của tôi thì nhiều. Tôi thấy mình quả là một đứa trẻ hư. Tôi chỉ muốn oà khóc cho vơi đi phần nào nỗi ân hận đang giày vò trong lòng mình.
Tham khảo:
Trong cuộc sống vốn nhiều chông gai này, dù có thành công mấy đi chăng nữa thì cũng phải trải qua những lỗi lầm, vấp ngã. Và em cũng là một trong những người đó, em đã mắc lỗi nghiêm trọng khiến chính người mẹ mà mình yêu quý phải buồn.
Chiều hôm đó, đi học về sớm nên ăn cơm xong, em đã định lên phòng học bài nghiêm chỉnh để chuẩn bị cho bài kiểm tra ngày mai. Bỗng cô bạn thân bên cạnh nhà chạy qua rủ em đi ăn vặt cùng ấy đứa trong xóm. Thế là em không nhịn được nổi nên đã quên mất việc học bài và xin bố mẹ cho ra ngoài một chút.
Lâu lắm mới được đi ăn và trò chuyện với đám bạn một lần nên em rất thích. Mải mê chơi khiến bao lần bố mẹ gọi điện thoại cũng không nhấc máy. Chợt nhớ lại mình còn rất nhiều điều phải làm ở nhà nữa, em gọi đám bạn cùng tụ tập lại và lao nhanh về nhà. Thấy bố mẹ đang sốt ruột ngồi trong nhà đợi, em rón rén lén vaog nhà vì sợ bố mẹ mắng. Đang đi thì mẹ phát hiện và liền nặng giọng:
- Con đi đâu mà bây giờ mới về hả? Có biết mẹ lo lắng lắm không?
- Dạ, con đi ra ngoài đường thôi ạ! Xin lỗi bố mẹ nhiều!
- Vậy thì con mau lên phòng học bài đi, sắp khuya rồi!
- À...dạ....dạ vâng, con lên ngay bây giờ đây ạ!
Thế rồi em liền chạy một mạch lên phòng vì sợ hãi nhưng lúc đó em lại không thể khống chế được cơn buồn ngủ của mình nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Bất chợt tiếng xe cộ làm em thức dậy, nhìn đồng hồ đã điểm bảy giờ, em giật mình chạy ra khỏi nhà mà bỏ cả buổi sáng, chưa kể lúc đó em còn chưa kịp chào bố mẹ. "Reng, reng, reng...." - tiếng chuông như thường lệ lại vang lên báo hiệu đã đến tiết kiểm tra. Bút thước đã được em đặt sẵn trên bàn một cách rất gọn gàng nhưng trong đầu thì không có nổi một chữ. Cô giáo bước vào lớp với nét mặt diệu hiền như mọi khi, cất tiếng nói dặn dò học sinh và liền lấy trong túi một xấp đề vừa đủ để phát. Các bạn trong lớp đều chăm chú, cẩn thận làm từng bài. Rồi em nhìn vào tờ giấy trên bàn: "Ôi! Sao trong đầu lại không có gì thế này, phen này chết mất thôi!" Bí thế nên trong đầu liền nảy sinh ra một ý kiến, thế là em mở tập tài liệu trong họp bàn ra xem. Lúc đó, đôi mắt em chói lòa như gặp được một vị cứu tinh của đời mình rồi chép nhanh vào bài kiểm tra. Rồi một...hai...ba, em quay qua sang phía sau như có một linh cảm không tốt. A! Thật đúng như vậy! Thầy hiệu trưởng đã đứng nghiêm nét mặt từ lúc nào. Thầy không nói gì mà yêu cầu em lập biên bản vì vi phạm qui chế nhà trường. Sau đó, mẹ em cũng có mặt tại đó để làm việc với các thầy cô. Nhìn khuôn mặt không được vui của mẹ khiến em hối hận biết bao. Em biết em đã sai, em biết em đã làm ảnh hưởng tới danh dự của mẹ và thành tích học tập của mình cũng như cả lớp, nhưng sao em không biết cách nào để sửa chữa lỗi lầm cả. Ngày hôm đó, em chẳng làm được việc gì mà chỉ mong mẹ tha thứ cho em vì sai sót không đáng có này.
Chiều hôm ấy, em không đợi những người bạn của mình như mọi khi mà liền lao nhanh về nhà. Đứng trước nhà, em hồi hộp không biết phải làm gì liền đưa bàn tay đang run của mình bấm vào chiếc chuông cổng. Người đang đứng trước cổng không phải là mẹ mà là bố, em nghĩ bố cũng đã biết sự việc rồi nên nét mặt bố mới nghiêm đến thế. Bước chân vào ngôi nhà đầy kỉ niệm của mình, em hối lỗi cúi đầu chưa kịp nói gì thì người phụ nữ kia lại bước ra mời em một ly nước khiến em thêm buồn. Nước mắt em dần tuôn trào và thốt lên những câu nói mà trước đây em chưa từng nói với mẹ: "Mẹ à! Con sai rồi, con xin lỗi mẹ nhiều lắm!"Thấy em biết thành khẩn như thế nên mẹ đành lòng tha lỗi cho em. Mẹ còn dặn em biết nhận lỗi và xin lỗi như thế là tốt.
Thấm thoát đã một năm trôi qua, em không còn lặp lại lỗi lầm ngày trước nữa. Em cảm ơn mẹ vì ngày đó đã rộng lòng tha thứ và cho em một bài học ý nghĩa hơn bao giờ hết. Em mong ước rằng sau này khi lớn lên sẽ bù đắp lại cho mẹ những khổ sở mà mẹ đã hi sinh vì em, em còn muốn nói với mẹ rằng: "Mãi cười tươi như thế mẹ nhé!"
Bài này mình từng làm ở câu hỏi khác rồi nhé!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK