Hôm đó, khi đi học về, tôi chạy ngay đến bên mẹ đưa bài kiểm tra ra khoe. Nhìn điểm mười đỏ chói trên tay tôi, dường như bao vất vả, mệt nhọc trên khuôn mặt mẹ tan biến đi đâu hết. Mẹ ngạc nhiên, vui mừng hỏi lại: “Chánh được điểm mười toán thật cơ à?”. Mẹ kéo tôi vào lòng, đưa đôi bàn tay xương xương, gầy gầy vuốt nhẹ mái tóc rễ tre rối bù của tôi. Rồi mẹ đặt đôi tay ấm áp ấy lên hai má tôi khẽ nói: “Con trai của mẹ giỏi lắm! Nhưng con đừng tự thỏa mãn, phải cố gắng thật nhiều hơn nữa con à!”
Buổi trưa mùa đông hôm ấy cũng chỉ có mẹ và tôi, nhưng căn nhà không hề lạnh lẽo mà đầy ắp niềm vui và rộn rã tiếng cười. Mẹ đi lại nhanh nhẹn, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa vui vẻ trò chuyện với tôi và đôi lúc còn cất tiếng hát khe khẽ nữa. Chuyện ở lớp, ở trường, thầy cô bè bạn,… chuyện nào tôi kể mẹ cũng chăm chú lắng nghe. Vừa nghe mẹ vừa mỉm cười, gật đầu trìu mến. Gương mặt mẹ rạng rỡ niềm vui, đôi môi nở nụ cười tươi tắn. Hình như bao lo toan, tất bật hằng ngày không còn in dấu trên khuôn mặt mẹ. Ánh mắt mẹ lấp lánh rạng ngời. Mẹ nhìn tôi bao dung, âu yếm. Cái nhìn của mẹ vừa như muốn chia vui vừa như muốn động viên khích lệ tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trên cành cây, mấy chú chim lích chích truyền cành, ngó nghiêng ngoài cửa sổ như cũng muốn chia vui cùng với mẹ con tôi. Tôi vô cùng hạnh phúc trước niềm vui của mẹ.
Bữa cơm của hai mẹ con chỉ có rau với trứng, nhưng tôi ăn rất ngon miệng. Có lẽ bởi lòng tôi náo nức một niềm vui: Vui vì đã làm được một việc tốt nho nhỏ khiến mẹ hài lòng. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt để niềm vui và nụ cười đọng mãi trên gương mặt mẹ.
Giờ đây, tuy đã là một cậu học sinh mười hai tuổi, nhưng tôi vẫn rất thích chạy nhảy, chơi đùa, nghịch ngợm. Nhờ có mẹ, tôi cũng đã phần nào khôn lớn. Tôi biết rằng: Hình ảnh mẹ, ánh mắt mẹ trong những lần tôi phạm lỗi cũng như làm được việc tốt sẽ luôn theo tôi, nhắc nhở tôi không mắc sai lầm trong cuộc sống, giúp tôi có thêm nghị lực vững bước trên đường đời.
Các bạn có biết niềm vui khi giúp đỡ một người nào đó vui như thế nào ko.Đảm ơn của người ó là khi nghe được một lời cảm ơn của người mình giúp mà vui hơn là khi được người thân chứng kiến và khen ngợi.Và đó là lần em giúp đỡ một người và được chú khen.
Hôm đó khi đi dọc đường em thấy một người phụ nữ mang bầu đi dọc đường mang rất nhiều đồ đạc.Trông tội cô lắm.Vẻ mặt đỏ bừng vì khi mang một người con trong bụng lại còn xách một đống đồ.Em thấy tội,liền chạy tới và nói:''Cháu có thể giúp cho cô được gì ko ạ?''.Cô thấy vậy liền gật đầu và mỉm cười.Đi đến vào nhà cô thì cô liền nói:''Cảm ơn cháu nhé''.Em chào cô nhưng bỗng nghe thấy ai gọi tên mình trong nhà.Quay ra hóa ra là chú em.Chú em là bạn của chồng cô ấy.Chú em liền mỉm cười và nói:''Cháu tốt bụng quá bác thật sự rất tự hào về cháu''.Khi thấy vậy chồng cô chạy ra và xách cho cô và nói:''Chú cảm ơn con nhé vì bác vừa đi làm về nên ko biết vợ bác đang ở đâu chú thật sự cảm ơn cháu và phiền cháu quá''.Chú em xoa đầu em và nói:''Cháu giỏi quá.Thôi chào cô chú đi rồi ta về''.Em mỉm cười và chào cô chú rồi lên xe chú em chở về.Trên đường lòng em cảm thấy vui sướng khi đã giúp đỡ đc một người.
Em rất vui khi đã làm được việc tốt.Em cảm thấy rằng khi giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK