- Căn cứ vào văn bản và khả năng cảm thụ văn học, bạn có thể có những kiến giải, cảm nhận sáng tạo của riêng mình.
+ Hình thức: Đoạn diễn dịch => Câu chủ đề nằm ở đầu đoạn
+ Yêu cầu bs: có sử dụng câu ghép
- Đoạn văn tham khảo:
Vũ trụ bao la đang dần đi vào giấc ngủ, đoàn thuyền đánh cá trong bài thơ "ĐTĐC" của Huy Cận lại ra khơi, đem theo tất cả sự hăng hái và tưng bừng của một đêm lao động. Nghệ thuật so sánh và nhân hóa được sử dụng thật độc đáo. "Mặt trời" được ví như "hòn lửa" đang lặn dần vào lòng biển. Vũ trụ như một ngôi nhà lớn và màn đêm xuống mau khép lại ánh sáng như đóng sập cánh cửa khổng lồ mà những ngọn sóng là chiếc then cài. Với các âm “cửa, lửa” rồi lại “sâp”, cảnh hoàng hôn trên biển diễn ra thật nhanh, thật mạnh, đầy sự dứt khoát và đột ngột, bất ngờ. Và trong trí tưởng tượng phong phú của Huy Cận, cảnh biển được phác họa ra sao mà hoành tráng đến thế, rạo rực khúc ca mặt trời đến thế, trông như một bức tranh lung linh sắc màu và đầy ấn tượng. Với hình ảnh sinh động và sự kết hợp của các biện pháp nghệ thuật độc đáo, hoàng hôn trên biển của Huy Cận rất mới, rất đáng yêu, huy hoàng mà ngộ nghĩnh, kì diệu như lâu đài của thần biển trong truyện cổ tích thần tiên, đồng thời cũng rất khác cái hoàng hôn nhuộm đầy, ướt sẫm giọt nước mắt đau thương, ai oán của kẻ xa quê. Ngày đã khép lại, vũ trụ như đang bước vào trạng thái thư giãn, nghỉ ngơi thì chính lúc ấy một ngày lao động của người dân đánh cá lại bắt đầu. Khi vị chủ nhân thứ nhất của thiên nhiên là mặt trời đi ngủ thì vị chủ nhân thứ hai-những người dân chài của cuộc sống mới lạ mở cửa đêm tiến ra biển khơi đánh bắt. Công việc của những người dân chài diễn ra như một nhịp sống đều đặn trở thành quen thuộc, nền nếp. Nếu nhịp sống của thiên nhiên như ngừng lại thì sự có mặt của đoàn thuyền như nối tiếp sự sống đó. Đoàn thuyền đánh cá băng băng lướt đi, phấn khởi, sung sướng trong khí thế lao động sục sôi, ôm ấp một niềm hi vọng cháy bỏng, một niềm tin vững chắc. Đó cũng là khí thế của những con người mới đứng lên xây dựng đất nước:
“Đi ta đi, khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao đâu sắt đâu vàng
Hỏi biển khơi xa đâu luồng cá chạy
Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
Hỏi đâu thác chảy cho điện xoay chiều”
(Bài ca xuân 61 - Tố Hữu)
* Trong bài mình đã sử dụng nhiều câu ghép và mình cũng gạch chân 1 câu để bạn nhìn rõ hơn. Bạn có thể tham khảo và chọn những câu ghép khác nữa nhé!
* Nếu yêu thích câu trả lời, Vote 5 sao cho mình với nha!
Quê hương là một đề tài không bao giờ hết độ hấp dẫn đối với những người sáng tác cũng như với người đọc. Bởi lẽ quê hương không chỉ là nguồn cội, là nới chôn rau cắt rốn mà còn la miền kí ức, kỉ niệm của biết bao người. Có thể nói như nhà thơ Chế Lan Viên rằng: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở – Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Và đặc biệt nhà thơ Tế Hanh được biết đến là một nhà thơ của quê hương và ông rất thành công trong mảng để tài này. Một tác phẩm mà ai trong chúng ta đều biết đến đó là bài thơ quê hương. Bài thơ này đã đem lại nguồn cảm xúc lớn không chỉ đối với tác giả mà còn đối với cả chúng ta. Nó nhắc nhỏ chúng ta không nguôi nhớ về miền kỉ niệm ấy. Hình ảnh chiếc thuyền hiện lên không dịu dàng như chiếc thuyền của Xuân Quỳnh mà nó mang một vẻ đẹp kiên cường mạnh mẽ như một con tuấn mã. Tác giả so sánh thật hay, thật đúng, thật chính xác cái sức nhanh của chiếc thuyền ra khơi. Mọi cảnh vật hiện ra trước mắt chúng ta với vẻ đẹp của tốc độ và những chiếc thuyền mộc mạc đơn sơ. Nó không đi dữ dội mà chỉ nhẹ hăng, có lẽ nó nhanh nhưng như lướt trên mặt những con sóng của biển cả thân yêu. Thêm nữa hình ảnh mái chèo của chiếc thuyền mạnh mẽ qua động từ “phăng” vượt qua những sóng gió của biển cả rộng lớn. dẫu có sóng gió thì con thuyền ấy vẫn vượt qua một ách dễ dàng với ý chí của những người điều khiển nó. Một bức tranh vẽ cảnh ra khơi mới sinh động và hấp dẫn làm sao. Trên cái nền màu hồng nhạt của sớm tinh mơ, có một chút gió thổi lên tươi mát, thêm cả màu xanh của biển ca hiện lên hình ảnh những con thuyền đội sóng lướt nhẹ nhưng mạnh mẽ biết bao. Thế rồi những cánh buồm trắng giương to lên như mảnh hồn làng. Phải chăng chính hình ảnh cánh buồm mang linh hồn cả một làng chài ấy, đó là sự tương trưng cho khát vọng chinh phục biển cả, là sự mưu sinh thường ngày. Những cánh buồm ấy mượn sức gió để đẩy thuyền đi nó như đang rướn lên gồng mình lên để ra biển thu hoạch những con cá bạc trắng. Vậy đấy quê hương luôn là hai tiếng gọi thân thương nhất cho mỗi người chúng ta. nhà thơ Tế Hanh đã có một quê hương mặn mà vị biển cả như thế. Có thê nói trong bài thơ đoạn đoàn thuyền ra khơi đánh cá bắt đầu một ngày làm việc mới là một trong những đoạn hay và ý nghĩa nhất. Vì nó không đơn giản là một công việc mưu sinh, không đơn giản là một ngày làm mà đó là kí ức của tác giả về quê hương của mình.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK