tôi là một chú ếch có tính rất hung hăng và kêu ngạo. Tôi sống trong một cái giếng nhỏ nới đó toàn là những sinh vật nhỏ bé, mỗi lần tôi cất tiếng kêu:"ồm ộp ồm ộp" các bạn lại sợ hãi và nói:"ôi! anh có một giọng nói thật vĩ đại". Ngày ngày trôi qua, các bạn tôm, cua, ốc cứ như là rất sợ tôi vậy. VÌ thế tôi cứ tưởng tôi là đẹ nhất thiên hạ, không ai sánh bằng! Vì tôi sống trong một môi trường nhỏ hẹp không biết gì về thế giới bên ngoài nên tôi mới có thói hung hăng như vậy. Có một lần nước mưa quá lơn đã làm miệng giếng tràn ra ngoài, và tôi cũng nhảy ra khỏi cái miệng giếng nhỏ hẹp ấy. KHi bước ra ngoài, tôi vô cùng bất ngờ cứ như là bị đơ ra vậy! đập vào mắt tôi đó là một cảnh thiên nhiên đầy rộng lớn. NHưng tôi vẫn kêu ngạo và bước đi rất tự tin, khi bước đi một quảng đường dài, tôi gặp anh gà. Thấy anh đứng ngơ không chào hỏi tôi, tôi liền quát thật to:" này cái tên kia, thấy ai không mà không chào hỏi vậy hả? còn dám bới đất của ta lên nữa à?", anh gà tháy tôi nói thế cũng một mạch liền quát:" đất nào là đất của anh? đất này là dành chung cho tất cả mà!". Tôi lớn tiếng:"ngươi nói cái gì? ta là chúa tể nên tất cả mọi thứ đều là của ta!". Anh gà nói giộng thách thức:" vậy anh có dám chiến đấu với bác trâu ở bãi cỏ kia không? nếu như anh thắng bác ấy thì chúng tôi sẽ tôn anh làm chúa tể!". tôi liền chạy sang bãi cỏ và thấy bác trâu:" cái tên hổn láo này! thấy ta ko biết chào à?". Chưa nói hết câu tôi bị bước chân của bác trâu đè bẹp!.
Và thế là cuộc đời của tôi đã kết thúc. Chỉ vì cái thói hung hăn, xốc nổi mới thành ra như vầy! cũng chỉ vì tôi sống trong môi trường quá nhỏ hẹp nên không biết gì thế giới bên ngoài. bài học rút ra:"phải chú ý học hỏi để mở rộng tầm hiểu biết. Và khi thay đổi môi trường sống hoặc lĩnh vực nghề nghiệp quen thuộc phải thận trọng, khiêm tốn tìm hiểu để thích nghi; tránh chủ quan, kiêu ngạo, suy nghĩ nông cạn, hạn hẹp."
~~chúc bạn học tốt~~
một 100% không chép trên mạng
tôi là một chú ếch nhỏ sống ở ven đầm. Họ hàng ếch nhà chúng tôi cũng phải đi học như con người. Bài học đầu tiên của chúng tôi là câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác liên quan đến một kẻ trong họ ếch.
Ngày xưa, rất xưa rồi, có lẽ từ hồi cụ, kị của tôi còn sống, loài ếch thường sống trong những cái giếng khơi cùng các loài động vật bé nhỏ khác chứ chưa ở ao hồ như ngày nay. Có một lão ếch vì sống ở đó lâu ngày trong giếng nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh lão chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên lão tưởng rằng mình là to, là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình. Mỗi khi lão kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật kia rất hoảng sợ. Ếch cứ ngỡ mình rất oai. Ngẩng mặt lên nhìn trời, lão thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể. Suy nghĩ ấy đã làm cho ếch ta coi thường mọi vật. Trong cái nhìn của ếch thì chẳng có ai bằng lão cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Quen cái nhìn cũ, quen cách nghĩ cũ, ếch huênh hoang đi lại trên đường, đi khắp nơi như chốn không người. Theo thói quen, lão cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Lão đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng ếch thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa. Một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của lão. Ếch đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đà bị giẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK