Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 hãy tả về người bà của em câu hỏi 802784...

hãy tả về người bà của em câu hỏi 802784 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

hãy tả về người bà của em

Lời giải 1 :

Hè đến rồi, mẹ đưa em về quê chơi. Hoan hô! Mình được về thăm bà rồi!

Bà em năm nay già rồi, phải khoảng ngoài tám mươi. Vừa về đến sân, em đã gọi to:

- Bà ơi, bà! cháu về rồi nè! Bà ơi!

Từ trong bếp, bà chậm chạp bước ra. Vẫn dáng người lom khom còng còng như hồi em còn bé. Vẫn bộ quần áo nâu giản dị với mái tóc bạc phơ búi gọn trong chiếc khăn mỏ quạ nhung đen. Bà ôm chầm lấy em như tiếp thêm hơi ấm cho em. Cái hơi ấm đó đã tiếp sức cho em qua mùa đông mưa phùn gió bấc. Giờ đây, nó lại hiện về trong em:

- Cha bố anh! Giờ mới về.

Giọng nói trầm ấm áp củ bà vang lên. Bàn tay gầy guộc xoa đầu em. Đôi mắt long lanh, đùng đục của bà nhìn em âu yếm. Chiếc mũi nhỏ dụi vào đầu em. Bà vui quá đây mà! Bây giờ em mới ngước nhìn bà. Khuôn mặt trái xoan vẫn còn những nét duyên dáng thời con gái. Tuy rằng những nếp nhăn trên vầng trán cao đã nhiều, má đã thóp theo năm tháng nhưng nó không thể lấp đi vẻ hiền lành khó tả. Em được bà chiều chuộng rất mực: vừa về đến nơi, bà đã giục:

- Mau lên! Vào rửa mặt đi rồi ra ăn bánh. Bánh bà vừa rán, thơm lắm.

Em ra sau giếng rửa mặt. Bà lau mặt cho em, những giọt nước thật mát rượi. Em ra ăn bánh. Bà cười:

- Ăn nhiều vào cho chóng lớn nhé!

Tối đến, bà nằm ôm em vào lòng và kể chuyện. Bà kể những chuyện thời bà bé bằng em, bà cũng nghịch lắm! Bà cũng leo cau, bắt cá với bọn con trai. Những chuyện đó em nghe mãi không chán. Em ở đây mấy ngày mà bà luôn chân luôn tay. Em liền hỏi:

- Bà ơi! bà già rồi, bà phải nghỉ đi chứ?

Bà cười:

- Vẫn phải làm cháu ạ! ở nhà, lúc rỗi cháu phải giúp bố mẹ các công việc gia đình nhé!

Bà luôn tốt bụng, giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhà bên cạnh có người ốm, bà chạy sang, ân cần hỏi han.

Khi em về bà còn lấy một túi bánh đưa cho em và dặn:

- Cố gắng học giỏi cháu nhé!

Em hứa sẽ vâng lời bà, chăm ngoan, học giỏi để bà vui lòng.

Đây là bài viết về bà của chị, em muốn sửa cái j thì cứ nhớ chú ý để phù hợp với bài viết nhé!

Thảo luận

-- đề cô là giới thịu người em định tả
-- mình k thoát được câu trả lời bạn ơi
-- sao em ghi trên kia là :"hãy tả về người bà của em"
-- em viết lại đề để chị sửa nhé
-- ko sửa lại được

Lời giải 2 :

Trong đời này, ai chẳng có một người bà. Và tôi cũng vậy, ngoài tình yêu thương mà bố mẹ dành cho, tôi còn được sống trong tình thương yêu trìu mến của bà. Vì điều kiện gia đình, tôi phải chuyển nhà, không được ở bên bà nhưng hình ảnh bà luôn khắc sâu trong trái tim tôi. 

Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Tóc bà trắng như những bà tiên trong các câu chuyện cổ tích. Lưng bà còng lắm rồi. Làn da nhăn nheo với nhiều chỗ có chấm đồi mồi. Bà đã hi sinh cả tuổi xuân, tần tảo, bươn chải, thức khuya dậy sớm nuôi nấng mẹ và các dì tôi. Đôi mắt bà không còn tinh tường như trước nhưng cái nhìn thì vẫn như ngày nào: trìu mến và nhân hậu. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần bởi suốt đời lặn lội, vất vả kiếm cơm áo cho các con. Ngày còn thơ bé, tôi được sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của bà. Đêm nào tôi cũng chìm trong giấc ngủ êm đềm nhờ những câu chuyện cổ tích bà kể.

Sáng sớm, bà gọi tôi dậy đi học. Lời gọi: "Cháu ơi, dậy đi nào, đã đến giờ đi học rồi" luôn làm tôi tỉnh táo sau giấc ngủ dài. Bà dắt tay, đưa tôi đến trường. Chờ cho cánh cổng trường khép hẳn, bà mới an tâm ra về. Chiều chiều, vẫn cái dáng đi lặng lẽ ấy, bà đưa tôi trở về nhà. Mỗi khi ở cạnh bà, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.

Có lần bị ngã, tôi đã nằm ăn vạ rất lâu. Bà lấy con lật đật và bảo: "Con lật đật luôn biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Cháu của bà cũng vậy, đúng không nào? Cháu được như con lật đật là bà rất vui". Nghe lời bà, tôi nín khóc và tự đứng dậy. Bà cười móm mém: "Cháu ngoan lắm, lại đây bà phủi đất cho nào".

Những hôm học khuya, buồn ngủ quá, tôi gục luôn xuống bàn thiếp đi. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đắp chăn, nằm trên giường. Trên bàn học, đèn đã tắt từ lúc nào, sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Bà đã bế tôi lên giường, xếp lại sách vở cho tôi. Bà luôn chăm lo việc nhà. Mẹ tôi không muốn bà làm, sợ bà mệt nhưng bà không nghe. Tôi mong mình lớn thật nhanh để đỡ đần cho bà nhưng nhiều khi, tôi lại ước ao thời gian trôi thật chậm để tôi mãi mãi nằm trong vòng tay yêu thương của bà. Bà rất vui tính, thường kể cho cả nhà nghe những chuyện hài hước. Bà cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, vì vậy, ai cũng yêu quý bà. Bà yêu thương tôi nhưng không nuông chiều. Có lần, tôi không nghe lời bà. Cả tuần, bà không nói với tôi một câu nào. Sang tuần sau, bà gọi tôi vào phòng, giảng giải cho tôi biết đâu là điều hay lẽ phải. Tôi cảm thấy ăn năn, xấu hổ vì để bà buồn. Sau chuyện đó, tôi tự hứa với mình, không bao giờ được phụ công lao tình cảm của bà. Bà thích chăm sóc cây cảnh, Sáng sáng, bà dậy sớm tưới cây trên sân thượng. Những chồi non, nụ hoa không phụ công chăm sóc của bà, luôn tưng bừng khoe sắc thắm. Những lúc rảnh rỗi, bà ngồi ngắm không biết chán những cái cây đang dần dần lớn lên. Tối tối, khi đi ngủ, bà thường kể chuyện cho tôi. Nghe các câu chuyện của bà, tôi như được hóa thân vào các nhân vật, khi thì là cô Tấm dịu hiền, khi lại là cô tiên tốt bụng.

Bà mua cho tôi rất nhiều sách, nhờ đó kiến thức của tôi được rộng mở hơn. Giờ đây, khi Hà Nội vào đông lạnh giá, ở nơi xa, tôi luôn lo bà có mặc đủ ấm không, bà ngủ có ngon giấc không… Tôi mong bà sống mãi bên tôi. Bà ơi, cháu yêu bà nhất trên thế gian này. Bà là người bà tuyệt vời nhất.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK