Tuổi thơ bên nhau cho ta vô tư với bao mơ mộng. Biết bao tháng ngày bạn kề bên sớt chia. Những lúc lặng thầm thả tung ước mơ lên trời. Bạn ơi nhớ không những kỉ niệm buồn vui cùng nhau". Lời bài hát gợi lên trong tôi những cảm xúc dạt dào về người bạn thân của tôi-Hoa cùng kỉ niệm đẹp mà có lẽ tôi chẳng thể nào quên được. Nhắc đến kỉ niệm ấy, từng hình ảnh cứ như những thước phim sinh động, hiện ra rõ ràng trong tâm trí của tôi. Tôi và Hoa chơi thân với nhau từ khi 2 đứa còn đang học mẫu giáo, lúc nào cũng tíu tít chơi đùa bên nhau. Cả 2 gắn bó như hình với bóng. Hôm đó là vào một ngày cuối hè, thế nhưng những tia nắng vẫn còn chói chang, gay gắt lắm. Tôi đạp xe đến nhà rủ Hoa đi học. Do không xem dự bao thời tiết rằng sắp có đợt mưa nên như thường ngày, tôi vẫn mang đầy đủ đò dùng như mũ, áo chống nắng. Đến nhà Hoa, lúc đó cũng đã ần giờ học nên cả 2 không lân la nữa mà đi thẳng đến trường học luôn. Đi trên đường, Hoa có nói "Sao hôm nay đài báo mưa mà cậu không mang theo áo mưa". Tôi chủ quan đáp "Chắc lúc mình đi học về trời chưa mưa được đâu". Thế nhưng, mọ sự đều không như dự đoán củ tôi. Lúc chúng tôi tam học cũng là lúc cơn mưa dần dần kéo đến. Những cơn gió mạnh thổi, cành caayddang gồng mình chống chọi với sự dữ dội ấy. Mây đen không biết từ đâu ùn ùn kéo về. Tôi với Hoa định sẽ đạp xe thật nhanh về nhà, mong kịp lúc trời chưa đổ mưa. Thế nhưng đi được nửa đường, những hạt mưa bắt đầu tí tách rơi xuống. Tôi rất lo sợ vì đường về nhà còn một đoạn khá xa nữa. Không hề ngần ngại, Hoa lấy trong giỏ xe của mình chiếc áo mưa và đưa cho tôi "Cậu mặc vào đi nhanh lên không kẻo ướt. Tớ sắp về gần đến nhà rồi, cậu cầm lấy mặc đi". Lúc đó tôi vô cùng xúc động, chỉ kịp nới lời cảm ơn Hoa rồi mặc vội áo mưa và đạp xe thật nhanh về. May sao, nhờ có áo mưa ấy mà toi chỉ bị ướt một chút. Sáng hôm sau, sang nhà rủ Hoa đi học, chờ mãi không thấy bạn ra, tôi bèn gọi. Mẹ Hoa bước ra, nói rằng "Hôm nay con đi học trước đi, Hoa bị ốm con ạ, Hoa xin cô giáo nghỉ hôm nay". Nghe tin ấy, tôi càng cảm thấy xúc động hơn. Cả ngày học đó tôi chỉ mong kết thúc thật nhanh để về thăm Hoa. Lúc ra về, tôi đạp xe rất nhanh qua nhà Hoa. Thấy Hoa nằm trên giường tôi vừa tự trách bản thân, vừa cảm động. Hoa nói "Không sao đâu, ốm 1,2 hôm là khỏi mà". Tôi lấy vở ra và nói lại cho Hoa một lượt về bài học hôm nay. Tôi cảm thấy thật may mắn vì có người bạn tuyệt vời như Hoa. Kỉ niệm ấy sẽ chẳng thể nào phai nhòa trong trái tim tôi, cũng như tình bạn bền chặt giữa tôi và Mai không gì có thể chia cắt được. Rút gọn
Tuổi học trò là tuổi thần tiên, tuổi của những mộng mơ, hồn nhiên và tươi đẹp nhất. Tuổi học trò đối với tôi còn là quãng thời gian quý giá nhất khi nó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp nhất đối với tôi. Trong số đó, có một kỉ niệm mà tôi luôn bồi hồi xúc động mỗi khi nhớ lại – kỉ niệm sâu sắc với người bạn thân của tôi.
Phương Linh là bạn thân của tôi. Nhà Linh ở gần nhà tôi, hai đứa chơi với nhau từ những ngày còn bi bô tập nói, sau này lại luôn học cùng lớp với nhau. Khác với dáng người dong dỏng cao của tôi, Phương Linh là một cô bé nhỏ nhắn, chỉ cao khoảng một mét bốn mươi, nước da trắng hồng xinh xắn. Mái tóc đen ngang vai mềm mại kết hợp với khuôn mặt bầu bĩnh khiến Linh càng thêm phần đáng yêu. Đôi mắt Phương Linh tròn xoe, đen lay láy, đôi môi đỏ mọng chúm chím. Khi cười lên sẽ để lộ ra má núm đồng tiền và hai cái răng khểnh trắng tinh trông rất có duyên. Phương Linh xinh xắn, cởi mở và tốt bụng nên ai cũng yêu quý, trái ngược hẳn với tính cách của tôi, trầm và nhút nhát.
Chính vì thế, các bạn trong lớp rất tò mò, tại sao hai đứa hoàn toàn trái ngược nhau lại có thể chơi thân với nhau như vậy? Phương Linh có rất nhiều bạn tốt vì sự thân thiện và hoạt bát của mình, còn tôi thì chủ yếu chỉ có một vài người bạn. Điều này đã dẫn đến một câu chuyện mà tôi mãi mãi không bao giờ quên.
Giữa năm học lớp 5, bỗng nhiên Phương Linh bảo với tôi vào giờ ra chơi:
- Tuần này, tan học cậu cứ về trước nhé, tớ có việc phải ở lại trường.
- Tớ ở lại đợi cũng được, không sao đâu. – Tôi trả lời ngay.
Nhưng Phương Linh vẫn kiên quyết:
- Cậu cứ về trước đi, chiều đi học tớ lại sang gọi. Cậu còn phải nấu cơm cho bé Ngọc nữa.
Ngọc là em gái của tôi, mẹ đi làm cả ngày tối mới về nên tôi lo cơm nước cho em gái khi ấy đang học lớp 1. Nghĩ vậy tôi cũng không ở lại đợi Phương Linh nữa. Tan học, tôi tạm biệt cậu ấy rồi đạp xe về nhà.
Nhưng chiều hôm ấy, tôi đợi mãi mà không thấy Phương Linh đâu. Nhìn đồng hồ sắp đến 2 giờ kém 15 phút, tôi quyết định vòng ngược đường vào nhà gọi Linh. Nhìn thấy tôi vẫn dắt xe đứng ngoài cổng, mẹ Linh ngạc nhiên:
- Có bạn tên Hà Anh sang nhà gọi Linh, chúng nó đi được nửa tiếng rồi con ạ.
Tôi bất ngờ, dường như không tin vào tai mình. Hà Anh là cô bạn luôn tỏ ra ghét tôi nhất lớp. Tôi buồn bã, thất vọng, vội chào mẹ Linh rồi đạp xe đến trường. Vừa dựng xe xong thì trống đánh vào lớp, tôi cố gắng chạy thật nhanh nhưng vẫn vào lớp muộn hơn cô giáo. Cô thấy tôi thở gấp, cũng mỉm cười nói không sao, cho tôi vào lớp. Trước ánh mắt của các bạn khác, tôi chợt thấy xấu hổ và giận dữ vô cùng. Phương Linh hôm ấy còn tự chuyển sang chỗ Hà Anh, nhìn tôi đến muộn, tỏ ra rất ngạc nhiên.
Cả buổi chiều hôm ấy, lòng tôi tràn đầy khó chịu, tôi không hiểu tại sao Linh lại đối xử với mình như thế. Nghĩ lại lời nói của Hà Anh trước đây rằng “Đứa nhát gan lờ đờ như cậu, sớm muộn gì Phương Linh cũng chán. Người đâu mà lúc nào cũng tỏ ra rụt rè, nhìn thật khó chịu” tôi dường như hiểu ra. Tan học, mặc kệ Phương Linh gọi với theo, tôi làm lơ đạp xe về nhà, thầm nghĩ sẽ không chơi chung với cậu ấy nữa.
Tâm trạng không vui, đến khi mẹ nhắc tới sinh nhật của tôi sắp tới, tôi cũng không buồn để ý. Tôi cứ tránh mặt Phương Linh nhiều lần, cô bạn hình như cũng không quan tâm, mấy ngày liền, tôi đi học và về nhà một mình. Hà Anh nhìn thấy tôi cũng không tỏ ra khó chịu như trước, thấy kì lạ nhưng nghĩ chắc là bây giờ thân với Linh nên không thích nói này nói nọ nữa. Cứ như vậy cho đến hôm sinh nhật tôi, trưa thứ 7, tiết sinh hoạt kết thúc, tôi cất sách vở, định đứng dậy đi về thì Hà Anh xuất hiện, giọng hiếm khi thân thiện:
- Cậu ở lại một chút đi, bọn mình có cái này.
Tôi chưa kịp trả lời thì hai mắt bị ai đó che lại, cửa lớp đóng, cả lớp tối om. Vừa được thả che mắt ra thì tôi nghe thấy tiếng hát “Happy birthday...” của nhiều người, Phương Linh bưng một chiếc bánh kem, nến sáng lung linh tiến vào từ cửa lớp, xung quanh cả mười lăm bạn nữ lớp tôi đều ở đây. Ai cũng vừa hát vừa mỉm cười chúc mừng sinh nhật tôi. Tôi kinh ngạc,vui sướng, mãi mà không nói được lời nào.
Sau đó, Hà Anh giải thích tôi mới biết, Phương Linh cố ý tập hợp con gái, muốn cùng tổ chức sinh nhật cho tôi nhưng Hà Anh vốn hiểu lầm tính cách tôi nên Linh phải giải thích nhiều ngày. Các bạn ấy ai cũng ngưỡng mộ tình cảm của Linh với tôi, hiểu rõ tôi vốn nhút nhát chứ không phải giả tạo. Hôm ấy, ai cũng tặng quà cho tôi, động viên tôi cứ thoải mái vui chơi cùng nhau, có gì đâu mà rụt rè.
Sinh nhật năm đó là sinh nhật vui nhất mà tôi trải qua, đồng thời cũng là kỉ niệm sâu sắc về Phương Linh, biết mình hiểu lầm, hai chúng tôi ôm nhau khóc nức nở. Từ đó, tình bạn của chúng tôi càng thêm gắn bó. Dù chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm nhưng kỉ niệm ấy vẫn là kỉ niệm xúc động tôi không thể nào quên.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK