Lời giải 1 :
1 việc tốt :
Trong một lần đi học về, giữa cái nắng trưa gay gắt của mùa hè, đường xá đã vắng bóng người qua lại em bắt đầu gặp một người phụ nữ đang bế em bé trong tay, tay kia lại mang rất nhiều đồ lĩnh kính. Em liền chạy gần tới, cất tiếng gọi Cô ơi, người phụ nữ đó quay người lại, khuôn mặt trông rất mệt mỏi, nghĩa nhại mồ hôi lại như sắp say nắng. Em bé cô bé trên tay cũng mồ hôi ướt súng, mặt mũi nhợt nhạt đi, chắc hẳn đi dưới trời nắng như vậy em khó chịu lắm. Em liền nói: Cô đi về đâu để cháu sách bớt đồ cho đỡ mệt nhé, cô bế em bé cho thoải mái đi, người phụ nữ trả lời: cháu tốt bụng quá. Cô đến bến xe ngay trước mặt kia rồi, cách một đoạn nữa, nếu cháu sách giúp được thì cô rất cảm ơn.
Thế là em xách hai chiếc túi giúp cô, đi cùng cô tới bến xe, giúp Cô xong cô cũng cảm ơn em mãi, em không muốn nghĩ một hành động nhỏ nó của mình lại rút ít lớn đối với người khác như vậy
1 giờ học thú vị
Chắc hẳn ai cũng có những buổi học vui nhộn với thầy cô và bạn bè. Nó cũng là quãng thời gian đáng nhớ nhất của một thời cắp sách tới trường. Riêng tôi, tôi nhớ nhất giờ dạy văn của cô Hoài- Cô giáo chủ nhiệm của tôi
Hôm đó là một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Vừa hết giờ truy bài, cô hoài bước vào lớp trong bộ đồng phục của nhà trường. Cô mặc bộ vest tím trông rất lịch sự và trang nhã. Lúc nào cũng vậy, trong mắt tôi, cô hoài luôn thật xinh đẹp trong bộ quần áo ấy. Hôm nay, chẳng hiểu sao, lớp tôi tự dưng im phăng phắc. Mọi ngày, mỗi khi cô bước vào lớp lại có tiếng nói, cười của bọn con gái hay tiếng lộc cộc nghịch ngợm của cảnh con trai. Nhưng sao hôm nay im lặng kỳ lạ. Tôi thấy dường như mất đi cái gì đó vui nhộn, sôi động của toàn thể thần dân 6A chúng tôi.
Nhận ra điều đó, cô Hoài liền ngâm ngay một bài thơ trước lớp. Cả lớp tôi hưởng ứng nhiệt liệt. Cô từ từ tầm thường cho chúng tôi nghe:
Sáng mùa đông lạnh lẽ
Cô giáo đứng bên ngoài
Không còn nghe tiếng nói
Như mọi khi nữa rồi.
Rồi cô dừng lại, lấy một hơi và tiếp tục:
Cô bước chân vào lớp
Chỉ nghe tiếng cầm cập
Yến nói, tiếng cười đâu?
Chạy đi chơi cả rồi
Cả lớp tôi cười phá lên. Không khí nước sôi nổi trở lại. Cô bắt đầu tiết học bằng kiểm tra bài cũ. Thủy các bạn đạt nhiều điểm 9, điểm 10, Cô rất vui. Cô cười thật tươi nhìn chúng tôi. Nụ cười rạng ngời tỏa sáng gương mặt cô.
Hôm nay, lớp tôi học truyền thuyết Thánh Gióng. Cô hướng dẫn chúng tôi đọc bài. Cô đọc trước một lượt cho chúng tôi nghe. Chào ôi, giọng đọc của cô mới truyền cảm làm sao. Tôi nghe mà cảm tưởng như mình được sống lại cái khoảnh khắc Gióng anh dũng một mình chiến đấu với giặc.
Cô chuyển sang phần tiếp theo- tìm hiểu bài. Cô lần lượt hỏi những câu hỏi trong sách giáo khoa. Câu hỏi này khó, cô gợi Ý cho chúng tôi trả lời. Rồi bỗng nhiên, cô gọi Cường-Thường được chúng tôi gọi là bé Cường vì thân hình nhỏ bé. Cô dịu dàng hỏi Cường:
- Em hãy cho cô biết, em có nhận xét gì về chi tiết Giống vươn vai biến thành tráng sĩ mình cao hơn trượng?
Cường hồn nhiên trả lời:
- Dạ, em thưa cô, em thấy Thánh Gióng là một gọi cô Ý thức cứu nước ạ. Đặc biệt là ở chỗ, sau khi ăn xong, vươn vai Gióng bỗng biến thành tráng sĩ mới tiêu diệt được kẻ thù. Và còn một ý nữa là...là..
Thấy Cường gập gừng, cô hỏi:
- Là gì? Em cứ nói tiếp đi!
-Thưa cô, em còn muốn được to Lớn như Thánh Gióng để ra tay bảo vệ các bạn nữ khi bị bắt nạt ạ!
Cả lớp tôi cười phá lên. Thì ra bé Cường nhà mình cũng ga lăng đấy Chủ nhỉ. Tôi cười đau cả bụng. Con Cường thì đỏ mặt, không biết nói gì, im lặng ngồi xuống chỗ.
Cô Lại nhẹ nhàng hỏi tiếp:
- Vậy các em cho cô hỏi, chi tiết Thánh Gióng đánh giặc xong, rồi cùng ngựa bay về trời có ý nghĩa như thế nào?
Cô nhìn quanh lớp và gọi nguyên một học sinh nổi tiếng quậy nhất lớp tôi. Tôi chắc mập anh chàng này chết đến nơi rồi, vì anh ta còn đang mải gấp giấy treo mấy bạn con gái thì bị cô gọi lên trả lời. Quyên lúng túng đứng lên, gãi đầu gãi tai, trả lời:
-Thưa cô, chi tiết Thánh Gióng cùng ngựa bay về trời nói lên là Thánh Gióng chưa chăm lo phụng dưỡng cha mẹ nên bị trời gọi về trách phạt ạ!
Nghe xong, cả lớp tôi lại phá lên cười. Vậy là hôm nay cả lớp đã được hai trận cười từ hai cậu học sinh trong lớp. Nhìn đồng hồ, chỉ còn năm phút nữa là hết giờ, cô liền nhận xét buổi học của chúng tôi ngày hôm nay:
-Hôm nay đầu giờ lớp ta còn hơi im ổng. Tuy nhiên, lớp đã rất sôi nổi ở gần cuối giờ. Cô đề nghị lớp trưởng một tràng pháo tay thật to
Cả lớp vỗ tay rào rào. Tiếng trống lại vang lên. Mấy đứa bạn lớp tôi vẫn còn nuối tiếc vì chưa được phát biểu. Sau giờ học trôi qua nhanh quá, như thể mới có 15 thôi.
Nó là một buổi học rất thú vị. Chúng tôi thật là may mắn khi có một cô giáo như cô hoài. Tôi sẽ nhớ mãi những giờ học của cô. Đây là những hành trang quý giá sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời.
Có mấy chữ mình viết sai bạn thông cảm nhé
Thảo luận